Diễn Đàn THCS Thị Trấn Ba Tri - Từ học sinh - Vì học sinh.
 
Trang ChínhTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 Mẹ con Đậu Đũa

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Masu @
Admin
Admin
avatar

Nữ
Tổng số bài gửi : 102
Age : 22
Đến từ : My Home
Job/hobbies : Học Sinh
Registration date : 23/05/2008

Bài gửiTiêu đề: Mẹ con Đậu Đũa   Fri Jun 13, 2008 1:57 pm

Mẹ con Đậu Đũa - Nguyên Hương

Hồi còn học đại học, được nghe một bạn bên nhạc viện chơi bản Piano "Cõi Tình", một bản nhạc mang lại cho mình nhiều cảm xúc, hoá ra nó chính là nhạc nền của bộ phim cảm động về tình cha con được phát nhiều lần trên VTV, đó là phim "Mẹ con đậu đũa". Nhạc phim thì đến giờ vẫn chưa có, chỉ tìm lại được nguyên gốc của bộ phim là truyện ngắn của tác giả Nguyên Hương, xin copy lại cho mọi người cùng đọc.


Mẹ con Đậu Đũa
Cuộc thi bé khoẻ bé ngoan bắt đầu bằng việc xoè tay. Một cậu bé nhất định giấu tay ra sau lưng.

- Cháu sao vậy? - Tôi hỏi.

- Thưa cô, sáng nay má cháu đang cắt móng tay cho cháu thì có người hỏi mua lúa, nên..

- Vậy còn mấy ngón chưa cắt? - Tôi hỏi thật nghiêm trang.

Du hích vai tôi.

- Vừa phải thôi, bộ mặt hình sự của mày làm các cháu chết ngất bây giờ.

- Ðã gọi là thi thì phải tuyệt đối - Tôi trả lời Du bằng mắt và ra hiệu cho cậu bé xòe tay. A, chẳng những móng tay dài mà còn dính cái gì đó nâu nâu.

- Thưa cô, không phải đất! Mũi cậu bé đỏ lên.

- A, sô cô la.... Vậy thì... - Tôi ra lệnh - Cháu há miệng ra.

Một hàm răng sâu. Tôi nguệch một điểm hai. Du lắc đầu:

- Trời ơi, mày làm như khám tuyển tiếp viên hàng không vậy ! Giám khảo nào cũng như mày thì cuộc thi bể mất.

- Phải có một tuyệt đối trên đời này, đó là sự công bằng trong thi cử - Tôi trả lời.

- Lý sự cùn! - Du cáu kỉnh.

- Sự trong trẻo trong tâm hồn các cháu còn giữ được hay không là do chính cách cư xử của chúng ta.

- Cái con khỉ - Du lườm lườm.

Tôi bật cười, Du cũng cười theo dù hơi nhăn nhó. Ðến phần khám tai, các cô bé nghiêng nghiêng đầu chìa ra những đôi bông tai toòng teng. Một bà mẹ nói như rên:

- Trời ơi, sáng nay tôi quên ngoáy tai cho nó.

Một người khác:

- Mua cái áo đầm ren với đôi giày cho con hết mười ký đậu và tiền xe đi chợ phố mà không đoạt giải gì thì uổng quá.

- Cô ơi, cô có con chưa ?

...............

Phớt tỉnh trước câu hỏi ấm ức, tôi ra lệnh cho các thí sinh cởi giày để khám vệ sinh chân.

- Thúy ơi! - Du la lên bên tai tôi - Sau các cháu còn đến phần các bà mẹ thi nữa. Mày làm họ sợ quá không ai dám thi bây giờ.

- Nếu không chuẩn bị tốt thì không thi cũng đúng thôi.

Tôi cau mày, bắt đầu thật sự khó chịu. Nếu không vì nể Du, cô bạn phụ trách công tác phụ nữ, thì giờ này tôi đang ở nhà. Một ngày chủ nhật nghỉ ngơi thư giãn, vừa nhấm nháp bánh qui, vừa xem tivi hoặc nghe nhạc. Chạy xe suốt 80 cây số đường nắng lại đến cái xã heo hút này không phải để làm một giám khảo hờ cho vui.

- Ơ, gì đây? - Tôi ngẩn ngơ trước một cô bé đẹp như tranh nếu không kể bộ quần áo lòe loẹt và vô số đồ trang sức bằng nhựa lủng lẳng khắp người.

Trên sân khấu bằng gỗ dựng vội vàng trong khoảng đất trống bên cạnh ủy ban, giữa những tấm phông màu sắc lì lì buồn buồn, giữa tiếng nhạc rè rè phát ra từ cái cassette cũ kỹ... cô bé mở to đôi mắt nâu trong trẻo nhìn tôi, sống mũi thanh tú và đôi môi hồng mịn như cánh sen. Tim tôi đập nhanh không duyên cớ.

- Cháu kính chào cô! - Giọng cô bé thanh thanh ngòn ngọt.

Tôi cắn chặt môi, thấy lòng chùng lại mà không hiểu vì sao.

- Cháu tên gì?

- Thưa cô, cháu tên Ðậu Ðũa.

Tôi phì cười. Du lầm bầm.

- Hy vọng tên cô bé này khiến mày rộng rãi được một chút.

- Ai đặt tên cho cháu? - Tôi buột miệng hỏi một câu không dính dáng gì đến cuộc thi.

- Dạ thưa cô .... dạ, tôi - Người đàn ông cao lêu khêu, bộ quần áo lao động lốm đốm dấu đất. Ông đi lên sân khấu, từng bước ngượng nghịu về phía cô bé, tay khum khum gỡ cái mũ lát rộng vành ra khỏi đầu. Rõ ràng ông rất lóng ngóng, e dè, rõ ràng ông không muốn đứng cao hơn mọi người thế này và nhất là đối mặt với một giám khảo lạ hoắc và khó tính như tôi, rõ ràng ông muốn ngay lập tức chạy biến đi về cầm cuốc còn dễ chịu hơn. Nhưng ông đã bước lên, tiến đến gần con gái, đứng sát cạnh và sẵn sàng che chở như một con gà mái xù cánh bảo vệ gà con.

- Ba lên đây làm gì? - Ðậu Ðũa phụng phịu, vòng hoa tai màu đỏ to bản lúc lắc lúc lắc.

- Ba ... ừ.. ba - Người cha vội vàng lùi lại một bước. Rồi ông nhìn tôi nhoẻn một nụ cười mộc mạc phân trần - Nó không biết trả lời câu hỏi của cô đâu. Dạ nó thích đi thi quá nên tôi chìu. Hồi đó, hồi mẹ nó mang bầu nó, nhà không có gạo ăn, toàn ăn đậu đũa luộc chấm muối mà đẻ ra được nó đó cô.

Ông nhìn con gái một cách tự hào.

- Ba xuống đi! - Ðậu Ðũa xua tay lia lịa, những cái vòng đỏ màu trên tay khua lanh canh.

- Ờ, để ba xuống. Cô còn hỏi gì cháu nữa không cô?

Tôi im lặng. Du thì thầm:

- Làm ơn hỏi một câu thật dễ.

Một cách vô thức, tôi cầm một chữ cái cắt bằng giấy cứng giơ lên.

- Thưa cô chữ O!

Du thở phào. Tôi hạ bút viết điểm sáu, điểm cao nhất trong các cô bé.


***


Phần thi của các bà mẹ thật sôi động. Các cháu nhấp nhổm lo lắng và cũng bàn tán lào xào. Có cháu la to:

- Cái áo mới của mẹ tao đẹp nhất.

- Con đừng nói "áo mới" mà phải nói là "trang phục " mới đúng - Người cha nhắc nhở.

Người phụ nữ ửng hồng đôi má quay lại nhìn chồng con.Tôi nhìn quanh. Hầu như ai cũng mặc quần áo mới. Cuộc thi này đã khiến các bà mẹ bỏ công việc ruộng rẫy bao nhiêu ngày để đi chợ phố chọn vải may áo mới. Và như bao phụ nữ bình dị khác, đã sắm cho mình thì chồng con cũng phải có. Và thôi, đã đi phố thì mua về cho chồng con thức ngon cho bõ những ngày khoai sắn quen thuộc. Vỏ thuốc lá ngoại, vỏ giấy gói bánh kẹo Thái lan, Trung quốc vứt đầy sân bừa bãi. Bao nhiêu đậu mè chắt chiu dành dụm đã bán đi cho một cuộc thi như một lễ hội điểm xuyến cuộc sống bình lặng làng quê.

Những ông chồng nửa tự hào, nửa lúng túng đứng quanh đây chờ vợ con đi thi về, ai sẽ là người hạnh phúc nhất sau cuộc thi này?

Tôi nhìn bảng điểm của Du, có khá nhiều điểm cao. Tôi chợt hiểu Du hơn.

Mẹ bước lên sân khấu hồi hộp hơn con, có người run đến nỗi mồ hôi ướt đẫm tóc nhỏ giọt xuống trán. Có mẹ đỏm dáng hơn con, cái áo đỏ rực thêu hình rồng phượng lộng lẫy. Tôi lắng nghe, lòng tự nhủ sẽ cho điểm nới tay hơn cho dù câu trả lời có ra sao.

- Chị nghĩ thế nào là một gia đình hạnh phúc?

- Gia đình hạnh phúc là ông chồng không uống rượu!

Nếu căn cứ vào đáp án để chấm điểm thì người phụ nữ này không đuợc điểm nào cả. Tôi chờ đợi. Cây bút trên tay Du ngần ngừ, tôi cũng ngần ngừ... Không giống đáp án. Phải, nhưng hạnh phúc có khi chỉ giản dị thế thôi.

Áo xanh hoa trắng, áo tím hoa vàng, áo hồng, áo màu hoa cúc.. Những phụ nữ xúng xính áo mới lần lượt bước lên sân khấu, biến những câu trả lời luân lý trong đáp án thành trang giấy trắng.

- Khi chồng chị nổi nóng, chị cư xử thế nào?

- Nhờ trời thương, chồng tôi hiền lắm. Lấy nhau 10 năm nay chưa hề nói nặng với vợ một câu.

- Khi con chị với con nhà hàng xóm gây gổ, chị cư xử thế nào?

- Dạ... thì để hàng xóm khỏi xích mích, dắt con mình về đánh một trận trước, phải trái tính sau.

- Nếu gia đình bên chồng gặp khó khăn cần giúp đỡ, chị cư xử như thế nào? Tại sao?

- Dạ thì mình phải giúp chứ sao không? Tại vì mình cũng có con trai.


***


Mỗi câu trả lời đều nhận được những tràng vỗ tay và tiếng cười rung cả sân khấu. Toàn ban Giám khảo cũng bật cười rộ. Tôi hỏi Du, lòng thật sự bối rối:

- Chấm điểm sao đây?

- Cứ chấm đại đi - Du nguệch lia lịa những con số hào phóng.

Ai là mẹ của bé Ðậu Ðũa? Tôi kín đáo quan sát. Cô bé không hề giống ba, nhưng cũng không bà mẹ nào có khuôn mặt hao hao giống cô bé cả. Ai? Bà mẹ nào đã chọn cho con gái một bộ váy áo kỳ khôi như vậy? Cái áo diêm dúa thùng thình lua tua ren, váy màu đỏ, giày màu da cam. Màu sắc trên
người cô bé là một sự phô trương chói mắt đến buồn cười.

Ai? Tôi nhìn dãy ghế xa nhất. Chỉ còn hai bà mẹ đang hồi hộp đợi đến phiên mình. Một trong hai, ai là người sinh ra một đứa con xinh đẹp đến vậy? Tôi nhận ra mình đang sốt ruột một cách khó hiểu. Bỗng nhiên tôi muốn cả hai mẹ con Ðậu Ðũa đều đoạt giải, ít nhất là giải khuyến khích. Nhìn những tờ giấy gấp tư trên khay nhôm, tôi chợt hồi hộp.

- Kính mời mẹ bé Ðậu Ðũa.

Không ai trong hai người phụ nữ nhúc nhích cả. Tôi ngạc nhiên chờ đợi. Và....

Người đàn ông bước từng bước, vẫn từng bước ngượng nghịu lóng ngóng, vừa sẵn sàng bỏ chạy vừa sẵn sàng đương đầu. Tiếng vỗ tay rào rào nổi lên. Tôi chưng hửng. Du nói khe khẽ:

- Xin mày hãy rộng lượng với người này.

- Ông ta là đàn bà à?

- Không! - Du chợt sừng sộ với tôi - Nói năng gì lạ vậy?

- ............

- Vợ chết vì kiệt sức sau khi sinh con, một mình ông ta, chỉ một mình nuôi con từ lúc còn oe oe.

Vừa nhìn bàn tay thô kệch của người cha run run bốc thăm câu hỏi, Du vừa tiếp tục kể:

- Vợ ông ta đẹp lắm, cô ấy đã từ chối lời cầu hôn của Chủ tịch huyện để làm vợ người này.

Phân vân thật lâu, cuối cùng người cha bốc ra một tờ giấy và mở ra; giọng ông lạc đi đến nghèn nghẹn: "Trước khi cho con bú, người mẹ phải làm gì?"

Nắng xiên qua tấm phông đổ lên sân khấu một vạt nắng lún phún bụi. Tôi nghe hơi thở Du nóng hổi bên tai. Người cha vò vò cái mũ, những sợi lác nhàu nhàu gãy rơi xuống sân khấu như những khe hở trên một bức tường cũ.

- Thưa quý cô... cháu nó ham đi thi quá nên tôi....

Du bấu vai tôi:

- Cho ông ta bốc thăm lại nghe Thúy?

Tôi ngồi như pho tượng. Người cha ngượng ngùng xọc tay vào túi quần, lom khom tấm thân lêu khêu như muốn trốn. Tiếng rì rào phía dưới lắng dần rồi tất cả lặng im, tưởng như có thể nghe được tiếng bụi bay.

Một đám bùng nhùng sặc sỡ chạy vụt lên sân khấu, dải nơ to bản ngang lưng bay phớt phơ như hai lá bùa, cái kẹp bươm bướm màu lục rung rinh trên chùm tóc ngắn cũn như đuôi gà con.

- Ba ơi, ba đừng sợ!..

"Có con đây". Tôi đợi nghe Ðậu Ðũa nói nốt phần còn lại, nhưng đụng phải ánh mắt tôi, cô bé im bặt lè lưỡi bước lùi.

- Ơ, ba đâu có sợ! Thưa... hồi đó... mỗi khi cho cháu bú, tôi rửa bình sạch lắm. Dạ ... thì cũng nhìn người ta rồi bắt chước. Tôi ngâm núm vú bằng nước sôi, rồi thì.. pha đúng như bà bán sữa bày cho... Trong tháng là muỗng rưỡi sữa với chừng này nước - Ông đưa ngón tay ra dấu - Rồi ra ngoài tháng tăng dần dần. Ðêm dậy buồn ngủ mấy tôi cũng vẫn nhớ súc bình. Tôi pha bao nhiêu cháu bú hết bấy nhiêu, không để cháu bú sữa nguội bao giờ. Dạ, hồi đó cháu đái dầm ghê lắm... thay tã hoài....

Du giằng bảng điểm trước mặt tôi, viết thật nhanh điểm 10.

Những gói phần thưởng bao giấy màu đặt trịnh trọng trên bàn, phần thưởng cao nhất là một xấp vải áo dài màu biển.

Tôi nhìn Ðậu Ðũa đang nôn nao đợi ba, hình dung đến một ngày cô thiếu nữ thướt tha trong tà áo xanh.

_________________
Chẳng có bức tường nào bền vững tới đâu để có thể ngăn chặn sức mạnh đoàn kết từ tình bạn!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://thcsthitranbatri.friendhood.net
Mr.Nhô
Admin
Admin
avatar

Nam
Tổng số bài gửi : 44
Age : 22
Đến từ : Làng Đá
Job/hobbies : Học sinh
Humor : tùm lum
Registration date : 18/06/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Mẹ con Đậu Đũa   Thu Jul 03, 2008 5:37 pm

Cười lớn tội nghiệp admin...cái topic này ế òi...bụi bám cục cục nè...
hìhì Mà truyện hay lắm...cảm ơn topic này nhé!

_________________
Không có gì hợp lý hơn nếu bạn suy nghĩ. Hãy suy nghĩ để tìm ra kết quả....HIỆP SĨ GIẤU MẶT...Naruto ĐiNhô...This is me
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://nvfo.forums1.net/
…™TruÇ™…
Admin
Admin
avatar

Nữ
Tổng số bài gửi : 40
Age : 21
Đến từ : B€¶\¶ Tr€
Registration date : 03/06/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Mẹ con Đậu Đũa   Sat Jul 12, 2008 8:12 am

xj' hok dam dau tai tui doc ma` lam` bieng gui bai` tra loi thui Bo mi' ng` tuong chi~ coa' 1 mjnh` mi' ng` tra~ loi ah`nói gì ế?
Ma` mi' ng` dam' noi xau tui ha~ coai chung` tui doa'coi chừng tuitui xu~ dep ah` nha hehehe..oánh chít
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Mẹ con Đậu Đũa   

Về Đầu Trang Go down
 
Mẹ con Đậu Đũa
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn đàn trường THCS Thị Trấn Ba Tri :: Khu vui chơi :: Truyện chữ :: Truyện ngắn-
Chuyển đến